Truyện ma tai nạn đáng ngờ full

 - 
– Thưa các bạn đọc, chuyện xẩy ra đã rộng 9 năm rồi, vâng, 9 năm trời tôi lặng lặng, không đủ can đảm kể chuyện này mang đến ai nghe cũng chỉ vị một chữ sợ. Xin bạn đọc đừng hiểu lầm, tôi không sợ ma, tôi sợ người! tôi sợ khi tôi nói ra câu chuyện này bạn ta sẽ bắt giam tôi, đang ghét tôi do tôi cũng có thể có lỗi trong câu chuyện sắp kể. Tôi là người đồng phạm!

– 9 năm trước, tôi là một học sinh lớp 11, bên cạnh học lực vừa phải ra thì tôi ít ra cũng là một học viên ngoan, không có thành tích bất hảo, phá rối gì vào trường cả. Chỉ có một cái tội là tôi tuy nhát gan nhưng lại vô cùng thích tốc độ. Trong mấy anh bạn thì tôi kết duyên với thằng Hữu vì chưng tôi cùng với nó đều phải sở hữu chung sở thích đua vận tốc và tay đua nó cũng có thể gọi là cứng, dẫn chứng là từ thời điểm tập tành đua xe cho giờ nó chưa khi nào té xe hay va thoa gì cả, tôi hết sức yên tâm mỗi lúc ngồi sau xe nó dù rằng có rất nhiều lúc nó phóng gần 100 km/h gió rít cay cả mắt.

Bạn đang xem: Truyện ma tai nạn đáng ngờ full

– Đêm hôm đó, không như thường lệ chạy vòng vòng Nam dùng Gòn, 2 đứa tôi quyết định đổi gió chạy xuống Bình Phước chơi rồi chạy về. Nói là chạy xuống chơi chứ thực chất mục đích đa phần là lướt vận tốc ở những đoạn đường vắng để vừa lòng cái sở thích nguy nan của cả hai mà lại thôi. Thời điểm về thì thằng Hữu nó hăng máu phóng nhanh quá, trong cả tôi cũng thấy rờn rợn vì khu vực này cua gắt quá, phía hai bên đường cây xanh mọc cao đến ngực, lỡ lạc tay đua thì cũng không ai biết nhưng mà cứu. Lần thứ nhất trong đời lướt gió, tôi kêu thằng Hữu:

“Chậm thôi mi ơi”!

Thằng Hữu cười cợt tự mãn:

“Sợ à? Đâu yêu cầu lần đầu…

“Rầm”

Chưa nói hết câu thì xe của bầy tôi tông đề xuất đít xe đạp điện của một chị đi thuộc chiều ngay khúc đường cua gắt.

– Tôi không nhớ rõ lắm mà lại cao lắm là mười giây sau lũ tôi đã ngồi dậy được rồi vì đàn tôi bửa vào đụn cỏ nên chỉ có thể bị trầy sướt nhẹ, hai đứa tôi liếc qua phía chị đi xe đạp điện thì thấy ở bất động. Tôi cũng có thể có linh tính chẳng lành rồi vì đàn tôi té nhẹ 1 phần là do ngã vào đống cỏ, còn chị ta thì bị tông bất thần từ vùng sau rồi ngã đập đầu xuống đường. Tôi đã sợ, thằng Hữu còn hại hơn vì nó là thằng trực tiếp nạm lái gây tai nạn, nếu có chuyện không hay thì chắc chắn sẽ đi tù hãm hoặc trại tôn tạo hay không nhiều nhất cũng trở thành gia đình nàn nhân kéo ra đánh chết. Hai đứa tôi lay mãi chị ấy chẳng tỉnh bắt buộc chẳng ai bảo ai cả hai lật tín đồ chị ấy lên giúp thấy còn thở không. Vừa lật lên xong thì cả hai thằng tôi ao ước tiểu ra quần, ko kịp sờ mũi xem nàn nhân còn thở hay không, thằng Hữu quăng quật chạy ra dòng xe, tôi cũng không có gan nên phải chạy theo nó. Tuy quăng quật chạy thiệt cấp tốc nhưng có lẽ nhát tay nên những khi về lũ tôi đi siêu chậm. Tôi nhớ mang mán là thời điểm vừa leo lên xe chạy thì thằng Hữu có quay đầu lại chú ý và nói cái gì đó nhưng dịp đó tôi cũng hoảng sợ quá yêu cầu không nhằm ý.

-Đêm hôm đó tôi ngủ ké công ty thằng Hữu, và chủ yếu cái đêm định mệnh đó đã khiến cho tôi phải mang một nổi sợ khó hiểu cho đến bây giờ: Thằng Hữu chết. Lúc công an điều tra, tôi trực thuộc diện tình nghi số một vì đêm hôm đó gồm mình tôi trong nhà thằng Hữu, mà lại ngủ thông thường phòng trong những lúc ba má nó đi tỉnh chưa về. Mất mấy ngày trời khảo sát với hỏi cung, tôi bắt đầu được minh oan do ba mẹ nó xác thực hai đứa tôi đùa với nhau cực kỳ thân, không thể có thù ân oán hay xích míc tiền bạc tình gì. Vả lại theo hiện trường thì thằng Hữu bị vấp chân vấp ngã đập đầu xuống sàn công ty chứ không có dấu vết kungfu hay thứ lộn.

– Mất một đứa bạn thân, tôi cũng bi lụy lắm chứ, tuyệt nhất là nó lại chết vày một tại sao lãng nhách như vậy. Tôi ráng óc nhớ lại xem tối hôm qua trong khi ngủ gồm chuyện gì xảy ra hay không nhưng tôi chỉ ghi nhớ được một chút chi tiết nhỏ tuổi là khuya hôm kia chỉ có tôi là ngủ được, còn thằng Hữu vẫn bị ám ảnh vì chính nó trực tiếp cố lái nên số đông nó thức suốt. Tôi chỉ nhớ lúc đó khoảng tầm 2h thanh lịch thì thằng Hữu lay tôi dậy nói giọng run run: “Có mẫu gì ở trong nhà tắm”. Tôi thì vẫn say ke bắt buộc ngồi dậy ngó một cái cho bao gồm lệ, phán một câu: gồm gì đâu rồi ở xuống ngủ tiếp.

– Đó là toàn bộ những gì tôi còn ghi nhớ được, dẫu đến tôi có vắt óc suy xét tôi vẫn ko thể đừng quên tôi đã nhận thức thấy cái gì khi tôi ngồi bật dậy. Mấy hôm sau tôi kiếm tìm trên báo cũng ko thấy bao gồm tin tức gì nói về tai nạn tối trước. Tôi nghĩ thầm: có lẽ rằng là nàn nhân chưa chết, lại phân vân thủ phạm đề nghị báo chí không tồn tại đăng chăng?

– rất nhiều chuyện chắc rằng đã trôi vào quên lãng trường hợp như tôi không chạm mặt được anh Tuấn, vừa là 1 trong những người thầy, vừa là một người chúng ta tôi hoàn toàn có thể tin tưởng được. Anh ấy là thầy dạy thuật ảo của tôi, kiểu mốt của người trẻ tuổi lúc chính là học ảo thuật rồi xuống đường diễn trò, vừa mới được mấy em gái chú ý, vừa rất có thể kiếm chút tiền tiêu vặt. đúng ra tôi cũng không dở hơi gì đi kể mang đến anh Tuấn nghe chuyện kia nhưng vị xét thấy chuyện qua cũng thọ rồi, báo chí cũng chả post bài tức. Mặc dù thế đó cũng chỉ là những lý do phụ thôi, vì sao chủ yếu là vì anh Tuấn biết chút đỉnh về thôi miên. Mà lại tôi thì lại muốn nhớ lại xem đêm tối ấy xẩy ra chuyện gì. Chuyện xảy ra cũng đã gần 3 năm rồi, vả lại anh Tuấn cũng cho biết là anh ấy chỉ biết tí đỉnh về thôi miên thôi đề xuất chưa chắc đã giúp tôi được gì nhiều. Tuy nhiên tôi cũng mong muốn có thể tìm hiểu thêm cái nào đấy về loại chết bất thường của anh bạn thân.

-Chiều hôm đó, tôi cho nhà anh Tuấn nạp năng lượng cơm rồi thử nghiệm thôi miên.Cơm nước kết thúc xuôi, Anh Tuấn bảo:

“Vào phòng tao, nên yên lặng tĩnh bắt đầu làm được”.

Tôi ngồi phụ thuộc vào ghế, tôi cũng ko rõ anh Tuấn làm động tác gì, tôi chỉ nhớ ảnh cứ lặp đi tái diễn mấy câu nói về thời điểm 3 năm về trước, nạm là tôi ngủ lúc nào không hay.

Xem thêm: Thực Trạng Tai Nạn Giao Thông Hiện Nay, Tai Nạn Giao Thông Là Gì

-2 đứa tôi đang hoạt động tới khúc đường cua gắt, hình như tôi vẫn biết trước sẽ đụng phải cô bé nhưng tôi chẳng thể nói theo ý tôi được, tôi chỉ nói:

“Chậm thôi mi ơi”!

Thằng Hữu cười tự mãn:

“Sợ à? Đâu yêu cầu lần đầu…

“Rầm”

Mọi chuyện xảy ra đều phía bên trong đầu tôi, tôi có thể biết hết. Thậm chí ngay khi vừa lồm cồm bò dậy tôi không cần xoay đầu lại tôi cũng biết chị ấy nằm bất động đậy phía sau. Mặc dù thế tôi vẫn tảo đầu, vẫn thực hiện những vấn đề mà tôi đã biết không còn nhưng thiết yếu cưỡng lại. Nhì đứa tôi đi mang đến gần để lật tín đồ chị ấy lên nhằm sờ mũi theo như đúng kịch bạn dạng nằm sẵn vào đầu tôi. Khuôn mặt chị ấy cầm nào? Đó là vấn đề duy nhất mà lại tôi băn khoăn trước được. Vừa để tay lên trên người chị ta, tôi cảm giác thêm được một điều mà tôi vẫn chưa biết trước được: “quá lạnh”.

Vài giây sau, cái gương mặt mà tôi không dự đoán được đã từ từ hiện rõ, tôi chỉ kịp la lên rồi chạy theo thằng Hữu. Đúng lúc đó thì tôi tỉnh giấc.

-Anh Tuấn ngồi trước mặt tôi, khuôn mặt hơi căng thẳng một chút, có lẽ rằng anh không hiểu tại sao tôi lại thức giấc giấc nhanh chóng như vậy. Ngóng tôi trả hồn, anh Tuấn hỏi:

“Sao, mi thấy được phần lớn gì?”

Tôi không nói, nhắm mắt một hồi lâu để hồi tưởng lại đầy đủ gì vừa gặp mặt phải trong giấc mơ. Gần 5 phút sau tôi new mở mắt ra trả lời:

“Em thấy nhiều hơn thế những gì em lưu giữ được”.

Anh Tuấn sốt sắng:

“Rốt cuộc là mày thấy thêm đồ vật gi mới ngoài những gì mi nhớ?”

Tôi đáp ngắt quãng:

“Em..thấy nó…lạnh…lạnh!”(bạn phát âm hãy thông cảm vày lúc kia tôi thực sự bối rối lắm.)

Anh Tuấn hỏi lại:

“Cái gì lạnh? “

Tôi nói:

“Xác…lạnh, em…em…em nhớ lúc xảy ra đâu gồm thấy nó lạnh dữ vậy!”

Anh Tuấn trấn an:

“Không bao gồm gì đâu, do lúc thôi miên thì mày đang biết trước một phần nào nên bình tĩnh hơn và cảm giác rõ ràng hơn thôi! Còn thấy gì nữa không?”

Tôi trả lời:

“Có, em thấy phương diện của cổ, chết vững chắc rồi anh ơi! Vậy mà ban sơ em còn hi vọng người ta cứu vãn được”.

Anh Tuấn nói:

“Bây giờ mày bình tĩnh một chút, kế tiếp kể lại đến anh nghe khía cạnh mũi ráng nào cơ mà mày bảo chết? ngưng thở à?”

Tôi lại bước đầu lắp bắp: (chả đọc sao cơ hội đó sợ muốn tiểu ra quần)

“Em…em quan sát không…không rõ…rõ mang lại lắm, nhưng…nhưng nhưng mặt mặt phải…phải…không phía trái nát…nát hết, tóc…tóc bết vô…vô mặt, mắt…mắt bên phải nhìn em!”

Anh Tuấn trấn an tôi:

“Chắc là đôi mắt trợn trừng thôi, chưa phải nhìn mày cơ mà cũng chưa chắc hẳn rằng chết đâu. Mày sợ quá hóa khùng đấy. Còn thấy gì nữa?”

Tôi đáp:

“Hết rồi, tới đó em sợ hãi quá tỉnh dậy luôn”.

Anh Tuấn thường xuyên hỏi:

“Muốn cầm lại không?”

Tôi đáp giọng kém gừng:

“Thôi nhằm mai làm cho tiếp, em sợ về tối ngủ ko được”.

Anh Tuấn cười đáp:

“Uh, thôi mi về ngủ đi, tao mà làm tiếp không khéo mày ngủ luôn”.

Tôi cười gượng:

“Chắc vậy!”

Tôi dắt xe đua về mà lại lòng lâng lâng cạnh tranh tả, vừa ý muốn biết rõ sự thực lại vừa sợ. Tôi cũng chả rõ mình sợ cái gì. Sợ ma, sợ công an bắt khi biết chị ta đã bị tiêu diệt hay sợ nhận thấy cái xác chết đó? Tôi bước đầu tin tưởng phương thức thôi miên của anh ý Tuấn rất có thể giúp tôi tìm kiếm được phần nào vì sao cái bị tiêu diệt đáng ngờ của thằng Hữu.

Xem thêm: Cài Ứng Dụng Cho Máy Ios Miễn Phí Không Cần Jailbreak, ‎Garena Free Fire: Khải Hoàn Trên App Store

Đột nhiên tôi nhớ lại một chuyện:

“Phải rồi, cơ hội vừa nhảy đầm lên xe thằng Hữu bao gồm ngó lại quan sát và la lên vật gì đó, sau này mình đề nghị nhờ anh Tuấn thôi miên tiếp để mày mò mới được.”

-Đêm hôm đó, tôi không tài làm sao ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là quan sát thấy khuôn mặt tan nát của cô gái mà lũ tôi đâm phải. Lắm thời điểm tôi lại nhớ đến thằng Hữu, lừng chừng giờ này nó đang đi vào nơi nào, cho tới lúc chết nó gồm biết chuyện gì đã xẩy ra không? Cứ cụ tôi thiếp đi dịp nào không biết.